[Lyrics] AIR Opening Theme: Tori no Uta–Thiên điểu thi–Lia

Tori no Uta – Bird’s Poem
Visual Novel: AIR
Composition: Shinji Orito
Lyrics: Jun Maeda
Performed by: Lia

 

Kanji Lyrics

消える飛行機雲 僕たちは見送った
眩しくて逃げた いつだって弱くて
あの日から変わらず
いつまでも変わらずにいられなかったこと
悔しくて指を離す

あの鳥はまだうまく飛べないけど
いつかは風を切って知る
届かない場所がまだ遠くにある
願いだけ秘めて見つめてる

子供たちは夏の線路 歩く
吹く風に素足をさらして
遠くには幼かった日々を
両手には飛び立つ希望を

消える飛行機雲 追いかけて追いかけて
この丘を越えたあの日から変わらずいつまでも
真っ直ぐに僕たちはあるように
海神のような強さを守れるよ きっと

あの空を回る風車の羽根たちは
いつまでも同じ夢見る
届かない場所をずっと見つめてる
願いを秘めた鳥の夢を

振り返る灼けた線路 覆う
入道雲 形を変えても
僕らは覚えていて どうか
季節が残した昨日を

消える飛行機雲 追いかけて追いかけて
早すぎる合図 ふたり笑い出してるいつまでも
真っ直ぐに眼差しはあるように
汗が滲んでも手を離さないよ ずっと

消える飛行機雲 僕たちは見送った
眩しくて逃げた いつだって弱くて
あの日から変わらず
いつまでも変わらずにいられなかったこと
悔しくて指を離す

Romaji Lyrics

kieru hikoukigumo bokutachi wa miokutta
mabushikute nigeta itsudatte yowakute
ano hi kara kawarazu
itsumademo kawarazu ni irarenakatta koto
kuyashikute yubi wo hanasu

ano tori wa mada umaku tobenai kedo
itsuka wa kaze wo kitte shiru
todokanai basho ga mada tooku ni aru
negai dake himete mitsumeteru

kodomotachi wa natsu no senro aruku
fuku kaze ni suashi wo sarashite
tooku ni wa osanakatta hibi wo
ryoute ni wa tobidatsu kibou wo

kieru hikoukigumo oikakete oikakete
kono oka wo koeta ano hi kara kawarazu itsumademo
massugu ni bokutachi wa aru youni
watatsumi no youna tsuyosa wo mamoreru yo kitto

ano sora wo mawaru fuusha no hanetachi wa
itsumademo onaji yume miru
todokanai basho wo zutto mitsumeteru
negai wo himeta tori no yume wo

furikaeru yaketa senro oou
nyuudougumo katachi wo kaetemo
bokura wa oboete ite douka
kisetsu ga nokoshita kinou wo

kieru hikoukigumo oikakete oikakete
hayasugiru aizu futari waraidashiteru itsumademo
massugu ni manazashi wa aru youni
ase ga nijindemo te wo hanasanai yo zutto

kieru hikoukigumo bokutachi wa miokutta
mabushikute nigeta itsudatte yowakute
ano hi kara kawarazu
itsumademo kawarazu ni irarenakatta koto
kuyashikute yubi wo hanasu

English Translation

We saw off the vanishing contrails
It was too glaring and I ran away; I was weak at all times
Regretting that I couldn’t stay unchanged since that day
That I couldn’t stay unchanged forever
I let go of your fingers

That bird still can’t fly well
But it’ll learn of cutting through the wind someday
An unreachable place still exists afar
Keeping my wish only to myself, I gaze at it

Children walk on the railroad tracks in summer
Exposing their bare feet to the blowing wind
I put my childhood days into the distance
I put the hope that takes off into my hands

The vanishing contrails stay unchanged forever
Since that day when we chased and chased it and overcame this hill
So that it’ll readily be there for us
We’re able to protect the sea-godlike strength, certainly

The windmill’s blades that spin in that sky
Dream the same dream forever
I’m always gazing at the unreachable place
I kept my wish, the bird’s dream, to myself

When I look back, even if the cumulonimbus clouds
Concealing the sunburned railroad tracks change their shape
Please let us remember
The yesterday that the seasons left behind

We chased and chased the vanishing contrails
And we burst into laughter at the too-early sign, forever
For our gazes to aim straight ahead
Even if it’s soaked in sweat, I won’t let go of your hand, always

We saw off the vanishing contrails
It was too glaring and I ran away; I was weak at all times
Regretting that I couldn’t stay unchanged since that day
That I couldn’t stay unchanged forever
I let go of your fingers

(translated by Atashi – Words of Songs)

Vietnamese Translation

Ngắm nhìn làn hơi tan dần theo đuôi chiếc máy bay chao liệng
Quá yếu đuối, tôi bỏ chạy dưới khung cảnh chói lòa
Từ ngày đó, tôi đã không thể giữ mình đứng vững,
Để giữ bản thân kiên định chẳng đổi thay.
Chìm ngập trong nỗi ân hận, tự bao giờ,
tôi đã buông tay.

Cô chim nhỏ vẫn không thể chao lượn tự tại
Nhưng, rồi sẽ đến, cảm giác của từng cơn gió xẻ ra theo nhịp cánh vỗ
Vẫn còn đó mảnh đất xa xôi kia
Ôm nỗi ước mơ, cô vẫn đau đáu nhìn

Những đứa trẻ bước trên đường tàu rải đầy nắng hạ
Phơi đôi chân trần cùng cơn gió buốt
Đặt trong thinh không những tháng ngày tuổi trẻ
Ôm trong lòng này những ước vọng vụt xa

Đuổi theo, đuổi theo làn hơi chao liệng
Từ khoảnh khắc ta cùng nhau vượt qua ngọn đồi ấy, tất cả vẫn chẳng hề đổi thay
Bằng sự chân thành của mình,
ta sẽ giữ mãi sức mạnh
của vị thần vĩ đại chốn biển khơi.

Những cánh quạt cối xay quét khắp trời
Vẫn mãi ấp ủ trong mình một giấc mơ
Giấc mơ về một cô chim nhỏ, luôn đau đáu một khát vọng
Đau đáu về mảnh đất cô chẳng thể vươn đến.

Khi tôi quay đầu lại, con đường tàu sạm nắng
Đã phủ lên mình sắc màu của những ngọn mây u buồn
Liệu tôi còn nhớ chăng
Những tháng ngày sau lưng đã bỏ lại.

Đuổi theo, đuổi theo làn hơi chao liệng
Những tín hiệu quá sớm – hai ta vẫn nở cười nụ cười
Để vẫn có thể vững vàng tiến bước
Dẫu rằng cả người nhớp nháp mồ hôi
Đôi tay này vẫn sẽ nắm chặt nhau.

Ngắm nhìn làn hơi tan dần theo đuôi chiếc máy bay chao liệng
Quá yếu đuối, tôi bỏ chạy dưới khung cảnh chói lòa
Từ ngày đó, tôi đã không thể giữ mình đứng vững,
Để giữ bản thân kiên định chẳng đổi thay.
Chìm ngập trong nỗi ân hận, tự bao giờ,
tôi đã buông tay.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s